NSND- Đạo diễn Trần Vũ ra đi, một dòng phim còn mãi…
NSND - Đạo diễn Trần Vũ đã vĩnh viễn ra di...
Ngày Mồng Bảy Tết Canh Dần, từ sáng sớm, rất đông bạn bè, đồng nghiệp, người
thân đã đến cùng gia quyến tiễn đưa Ông. Cái lạnh giá và âm u của trời Hà Nội
ngày đầu xuân khiến cho lòng người thêm xúc động, thêm nhớ thương người nghệ sĩ
lão thành, tài danh của điện ảnh Việt Nam- người thầy của nhiều thế hệ làm
phim Việt.
Đạo diễn - NSND Trần Vũ
Gần chục năm nay, đạo diễn Trần Vũ không được
khỏe. Dáng người vốn cao gầy của ông ngày một như gầy thêm. Giọng nói ông vốn
khàn khàn đôi khi nghe không rõ vì khản đặc. Nhưng cứ khỏe lên một chút là ông
lại ngất nghểu “cưỡi” chiếc xe máy Charly xanh đi thăm bạn bè hay đi uống bia ở
CLB Ba Đình. Với ông, dường như sống là phải gặp bạn bè, phải nhâm nhi, trò
chuyện. Bởi vậy, đến đưa tiễn ông, bên cạnh những mái đầu xanh còn có rất nhiều
mái đầu bạc, họ đều ngậm ngùi, thương tiếc người bạn già.
Đạo diễn Trần Vũ là một trong những gương mặt nổi bật của Lớp Đạo diễn- Diễn
viên Điện ảnh khóa I của Trường Điện ảnh Việt Nam. Nhập học năm 1959, ông đã 34
tuổi, già dặn hơn một số bạn đồng môn và là bộ đội chuyển ngành sang làm văn
hóa, đã từng là thư ký tòa soạn báo Điện ảnh của Cục Điện ảnh.
Khán giả Việt Nam có lẽ không ai không biết đến bộ phim Con chim vành khuyên- một
trong những phim hay nhất của điện ảnh Việt Nam thủa ban đầu. Nhưng ít ai biết
rằng đó là phim tốt nghiệp của hai đạo diễn Khóa 1 Nguyễn Văn Thông và Trần Vũ,
theo kịch bản của Nguyễn Văn Thông. Bộ phim không chỉ được đánh giá cao ở trong
nước mà năm 1962, ngay sau khi hoàn thành, phim được tặng giải Đặc biệt dành cho
phim ngắn tại LHPQT Cac-lô-vi Va-ry (Tiệp khắc). Đây cũng là giải thưởng quốc
tế đầu tiên dành cho phim truyện Việt Nam. Năm 1973, tại LHPVN lần thứ 2, phim
được tặng Giải Bông sen vàng.
Người ta hay nói đến chất thơ như một nét thành công nổi bật của Con chim vành
khuyên, tên tuổi của Nguyễn Văn Thông được gắn liền với phong cách điện ảnh thơ
từ Con chim vành khuyên. Điều này chính xác. Nhưng tôi muốn bổ sung thêm rằng Con
chim vành khuyên còn rất độc đáo trong tạo hình: dung dị mà phóng khoáng, ấn
tượng mà nhuần nhuyễn trữ tình. Có được điều này, chắc rằng các đạo diễn Nguyễn
Văn Thông, Trần Vũ và nhà quay phim Nguyễn Đăng Bảy phải có sự ăn ý để tạo nên
những phút cộng hưởng thăng hoa trong quá trình làm phim. Một con thuyền trôi
trên dòng sông đầy mây trắng in bóng trông như thể đang trôi trong mây, một
cánh diều sáo vi vu giữa bầu trời thăm thẳm, ánh nắng lung linh qua kẽ lá đổ
xuống từng bước chân nhảy nhót của bé Nga tạo một sự lay động trong tâm hồn...
Và tạo hình độc đáo dường như đã làm nên một trong những nét phong cách
đạo diễn Trần Vũ ở những bộ phim sau.
Cảnh trong phim Con chim
Vành khuyên
Nói
đến đạo diễn Trần Vũ, trước hết, người ta thường nhắc đến bộ phim Đến hẹn lại
lên. Đây là một trong những bộ phim xuất sắc nhất của điện ảnh Việt Nam và cũng là
bộ phim tâm huyết nhất của nhóm sáng tác kỳ cựu: nhà biên kịch Bành Bảo- đạo
diễn Trần Vũ, nhà quay phim Nguyễn Đăng Bảy cùng với nhà biên kịch Vương Đan
Hoàn. Ngay từ khi ra đời, bộ phim đã được khán giả đón nhận nồng nhiệt và được
đánh giá cao với các giải thưởng quan trọng ở trong nước và quốc tế: Bông sen
vàng cho phim và các giải cá nhân xuất sắc nhất cho đạo diễn Trần Vũ, nhà quay
phim Nguyễn Đăng Bảy và nữ diễn viên Như Quỳnh tại LHPVN lần thứ III, năm 1975;
Giải thưởng Chính thức tại LHPQT Các-lô-vi Va-ry (Tiệp khắc) năm 1976.
Bộ phim là một thiên truyện về cuộc đời chìm nổi của Nết- một người con gái tài
sắc vùng Kinh Bắc trong đêm dài nô lệ. Mối tình đầu của Nết và Chi- một liền
anh quan họ gặp trắc trở khi Nết lọt vào con mắt hám sắc của Bình, cậu ấm con
nhà địa chủ. Lợi dụng hoàn cảnh Nết nghèo khó, bà mẹ lại đang ốm liệt giường,
nhà Bình cho vay tiền thuốc thang rồi ép Nết phải lấy hắn trừ nợ. Khai thác
những tình huống bi kịch đẫm nước mắt mà Nết phải trải qua, các nhà làm phim đã
phát triển xung đột và kịch tính lên đến cực điểm bằng sự kết hợp một
cách hài hoà và hiệu quả nhất các yếu tố biểu hiện của ngôn ngữ điện ảnh: dàn
cảnh, tạo hình, diễn xuất, tiết tấu, mông-ta-giơ, ánh sáng, góc độ, động tác
máy, âm thanh, âm nhạc... Nhưng một trong những ấn tượng đậm nét nhất của
tôi về bộ phim là những cảnh phim “xuất thần” với sự góp phần của tạo hình, bố
cục và dàn dựng. Chẳng hạn cảnh Nết phơi vải trên đê. Đây là điểm khởi đầu của trường
đoạn cao trào trong phim. Một buổi xế chiều, Nết đang bối rối vì Chi-
người yêu của cô bị bắt do chị em nhà Bình bày mưu vu là cộng sản, mẹ thì đang
hấp hối, cô vội vã ra đê thu vải về. Một cơn gió lốc trước cơn giông cuốn tung
những dải vải trắng bay rối tung trên nền trời mây vần vụ. Không có gì ấn tượng
hơn về mặt tạo hình để diễn tả tâm trạng hoang mang, trăm mối tơ vò của Nết và
không có gì báo hiệu hoàn cảnh tang tóc của Nết hiệu quả hơn hình ảnh những dải
vải trắng bay rối bời ngang bầu trời.
Cảnh cô Nết phơi vải trong Đến
hẹn lại lên
Hoặc
ở trường đoạn đám cưới chạy tang, đạo diễn đã đẩy kịch tính câu chuyện lên đến cao
độ, làm nên một trường đoạn mẫu mực về sự kết hợp các thủ pháp điện ảnh trong
dàn dựng. Với cách dựng song song cảnh đám cưới- đám ma, tiếng pháo cưới đì đẹt
và tiếng kèn đám ma chát chúa, thê lương, tiếng bát đũa, rượu chè xô bồ và
tiếng xé khăn tang xé ruột... với sự chao đảo tài tình của ống kính máy quay cầm
tay, ta càng cảm thấy nỗi đau khổ tuyệt vọng của Nết trong bàn tay cố bám vào
thành giường nơi người mẹ vừa trút hơi thở cuối cùng, trong những bước chân loạng
choạng như không đủ sức bám vào mặt đất của cô. Cách dàn dựng này tạo nên phong
cách của đạo diễn Trần Vũ mà ta thấy đã nhen nhóm ở các bộ phim trước của ông.
Cũng từ Đến hẹn lại lên, bắt đầu một sự cộng hưởng sáng tác ăn ý của một
đôi bạn vàng trong điện ảnh Việt Nam là đạo diễn Trần Vũ và nhà biên kịch Bành
Bảo.
Hai bộ phim tiếp tục để lại dấu ấn trong lịch sử điện ảnh Việt Nam của các ông
là Chuyến xe bão táp và Những người đã gặp- mở đầu cho một mảng đề tài được
phản ánh trong rất nhiều bộ phim là đề tài người lính trở về sau chiến tranh.
Trong suốt hơn chục năm sau Đại thắng Mùa xuân 1975, đạo diễn Trần Vũ là người
thành công nhất trong việc khai thác chủ đề này, bởi các phim của ông được đánh
giá cao tại các LHPVN: Chuyến xe bão táp (Bông sen bạc, giải Biên kịch xuất sắc
nhất cho hai tác giả Bành Bảo, Trần Vũ, Biểu dương diễn xuất của Thanh Quý tại
LHPVN lần thứ IV, 1977); Những người đã gặp (Bông sen vàng, giải biên
kịch xuất sắc nhất cho tác giả Bành Bảo, Quay phim xuất sắc nhất cho Trần Trung
Nhànc tại LHPVN lần thứ V, 1980); Anh và em (Bông sen vàng tại LHPVN lần thứ
VIII, 1988)..
Diễn viên Thanh Qúy và Vũ
Đình Thân trong Chuyến xe bão táp
Chuyến xe bão táp và Những người đã gặp vừa có thể
xem như hai phần của một bộ phim, lại vừa như hai tác phẩm độc lập. Phim phản
ánh những va chạm với cuộc sống đời thường của người lính trở về từ mặt trận
sau những năm chiến tranh ác liệt. Nhân vật chính của cả hai phim là anh bộ đội
Sơn (Vũ Đình Thân đóng) và cô thanh niên xung phong Vân (Vũ Thanh Quý đóng)-
những người từ chiến trường Miền Nam trở về quê hương ở ngoài Bắc sau
ngày đất nước thống nhất.
Câu chuyện xuyên suốt phim Chuyến xe bão táp là những sự việc đời thường khó chịu,
bực mình diễn ra với tất cả hành khách trên chuyến xe buýt từ Nam ra Bắc, trong
đó có Vân và Sơn. Nhưng chính những sự việc này lại có ý nghĩa như "duyên
phận" gắn kết đôi bạn trẻ. Bối cảnh của phim là hình ảnh của đất nước Việt
Nam
vừa ra khỏi chiến tranh, cuộc sống đầy những khó khăn thiếu thốn về vật chất. Chế
độ “bao cấp” tạo ra sự cửa quyền, hách dịch của những người được “rơi” vào những
vị trí tưởng như mình có thể mặc sức tùy tiện ban phát những "đặc quyền"
của nhà nước cho người khác… Tất cả những điều này được thể hiện khá sinh
động qua hành trình của chiếc xe chở khách, khiến người xem hình dung chuyến xe
buýt ấy giống như một xã hội thu nhỏ. Một bên là những hành vi tiêu cực như
những khoảng tối lởn vởn bầu không khí xã hội: đó là việc cửa quyền của chị bán
vé ở bến xe, đó là việc anh lái xe, tự ý lấy thêm khách để kiếm lời, rồi
"trả đũa" hành khách bằng cách vừa lái xe vừa "lắc xe" đến
đảo điên... Còn bên kia là những khoảng sáng toát ra từ tình người, từ những
nhân vật tích cực (nổi bật là Vân và Sơn)- những nguồn sáng có sức lan toả mạnh
mẽ.
Cách dàn dựng giản dị, phần nào gần với phong cách phóng sự đã tạo nên sự chân thực
cho phim. Đặc biệt cái "duyên" phác hoạ tính cách nhân vật của nhà
biên kịch Bành Bảo và đạo diễn Trần Vũ đã phát huy được sở trường diễn xuất của
hai diễn viên khoá 2 của trường điện ảnh Việt Nam là Vũ Thanh Quý và Vũ Đình
Thân để tạo nên sức sống cho phim.
Trong Những người đã gặp các nhà làm phim đi vào những diễn biến tình cảm của Vân
và Sơn mối quan hệ của họ với những người xung quanh. Nói cách khác, phim đề
cập đến những vấn đề vừa bức thiết, vừa tế nhị trong quá trình hoà nhập vào
cuộc sống hoà bình của những người lính sau nhiều năm chỉ lo chuyện lớn ở chiến
trường là đánh giặc, “tạm xa” những chuyện nhỏ bé của đời thường. Tình huống
mấu chốt của những mâu thuẫn trong phim là việc Sơn- chàng trai từ một tỉnh Bắc
Bộ- từng đỗ đại học trước khi nhập ngũ, nhưng sau khi phục viên bị mất giấy gọi
vào đại học và bị gạt ra khỏi danh sách những người được nhập trường. Sơn bơ vơ
giữa Hà Nội và Vân đã mời anh về nhà ở tạm. Những người ruột thịt trong gia
đình vui mừng khi Vân trở về sau những năm xa cách, nhưng họ cảm thấy bất tiện,
đôi khi khó chịu về sự có mặt của một “người lạ” là Sơn trong gia đình.
Bản thân Vân và Sơn thì vẫn mang tính cách của người lính: luôn đấu tranh thẳng
thắn với những tiêu cực trong cuộc sống, đồng thời sẵn sàng hy sinh quyền lợi bản
thân để chia sẻ tất cả những gì có thể chia sẻ được cho đồng đội hoặc tất cả
những người gặp khó khăn. Chính nhờ sự đấu tranh của họ mà Sơn được nhận vào học
đại học ở Hà Nội. Nhưng cũng vì sự hy sinh vô tư của Sơn mà Vân đã hiểu nhầm
Sơn, tình cảm của họ phần nào rạn nứt. Trải qua nhiều dằn vặt, trăn trở, đôi
bạn trẻ Vân- Sơn mới hiểu và thông cảm hết cho nhau, họ tìm lại được những tình
cảm trong sáng và ngọt ngào.
Nếu như ở Chuyến xe bão táp, cách phản ánh cuộc sống xã hội Việt Nam những tháng
năm sau giải phóng thông qua những sự kiện sinh động, chân thực thì trong Những
người đã gặp, các tác giả thiên về khai thác tâm lý nhân vật khá tinh tế. Chính
vì vậy, trong Những người đã gặp, các tình huống kịch có sức thuyết phục hơn,
diễn xuất của các diễn viên có chiều sâu và lắng đọng hơn.
Bảy năm sau Những người đã gặp, đề tài người lính trở về sau chiến tranh lại được
đạo diễn Trần Vũ khai thác trong bộ phim Anh và em theo kịch bản của Dương Thu
Hương (Hãng phim Truyện Việt Nam sản xuất năm 1986). Hai nhân vật chính của phim
là hai anh em ruột: Tiến- người anh (Bùi Bài Bình đóng) và Hiền- người em (Đặng
Việt Bảo đóng), nhưng họ lại có tính cách và cách sống trái ngược nhau
Cảnh
trong phim Anh và em
Là một người lính trở về từ mặt trận, Hiền vẫn
giữ nguyên sự vô tư, trong sáng, tự trọng, không mảy may chạy theo lợi ích vật
chất. Tình huống đầu tiên tạo mâu thuẫn, xung đột của phim là sự xuất hiện của
Hiền với cách sống “khác người” của anh trong căn hộ nhỏ của vợ chồng Tiến đã
làm đảo lộn cuộc sống và gây sự phiền toái cho họ. Các nhà làm phim đã thể hiện
khá tinh tế và xúc động những sự lạc lõng của một con người đã quen với cuộc
sống đơn giản ở chiến trường, nay phải đối mặt với những phức tạp của cuộc sống
đời thường. Trong một xã hội đầy những khó khăn thiếu thốn của đất nước vừa
thoát khỏi chiến tranh triền miên, nỗi khát khao vật chất khiến một số người
biến chất. Chính điều này đã tạo nên nỗi buồn sâu sắc và sự mặc cảm khó nguôi
của những người lính như Hiền. Họ cảm thấy như mình là người "hết
thời", những tình cảm họ hằng trân trọng nay dường như cũng bị "vật
chất hoá" một cách rẻ rúng...
Thành công của Anh và em chính là ở sự dung dị trong cách miêu tả cuộc sống, sự
sâu lắng trong mỗi cảnh đời để từ đó bộ phim có một sức khái quát cao hiện thực
cuộc sống vào thời điểm trước đổi mới. Đặc biệt, có thể nói, Anh và em là bộ
phim truyện đầu tiên đưa tình huống đi tìm hài cốt lên màn ảnh và khai thác
tình huống này một cách vừa cảm động, vừa mang ý nghĩa xã hội. Việc đi tìm hài
cốt đồng đội còn được thể hiện một cách sâu sắc và thành công trong nhiều bộ
phim khác- kể cả phim truyện và phim tài liệu. Đây cũng là một nét đẹp đặc trưng
trong cách sống thủy chung, nhân ái, vừa mang tính truyền thống, vừa phản ánh
hiện thực hôm nay của người Việt Nam- một dân tộc luôn phải đương đầu với những
cuộc chiến tranh vệ quốc trong suốt chiều dài lịch sử.
Đoàn làm
phim thực hiện cảnh quay trong phim Con chim Vành khuyên
Như vậy, bên cạnh dòng chảy mạnh mẽ, ào ạt của
phim chiến tranh với những tác phẩm đạt giá trị cao cả về nột dung tư tưởng và
nghệ thuật của các đồng nghiệp- đạo diễn tài danh khác, đạo diễn Trần Vũ đã tạo
nên một dòng riêng với những bộ phim phản ánh khá sâu sắc các vấn đề xã hội,
khắc họa đậm nét số phận chím nổi của những con người bình thường và thể hiện
tinh tế những tình cảm riêng tư, những mối quan hệ đời thường. Và, sẽ còn mãi
với Điện ảnh Việt Nam
một dòng phim của đạo diễn Trần Vũ- một dòng phim giống như mạch ngầm về
cuộc sống với những chiêm nghiệm về cuộc đời bể dâu của mỗi con người và về
nhân tình thế thái. Cách đây mấy ngày, tôi vô tình được nghe từ đạo diễn hoạt
hình- NSƯT Minh Trí, con rể của bác một câu chuyện khá bất ngờ về xuất xứ cái tên
nổi tiếng mà lâu nay cả những người làm điện ảnh lẫn khán giả đều thấy quá quen
thuộc: Trần Vũ. Quen đến mức ít ai, nghĩ rằng đó chỉ là bút danh của bác chứ
không phải là tên thật. Vốn là bạn học từ ngày còn ở trường Điện ảnh VGIK /
Maxcơva với họa sĩ, đạo diễn hoạt hình Nguyễn Thị Phương Hoa - con gái duy nhất
của bác Trần Vũ và nữ diễn viên, đạo diễn- NSUT Đức Hoàn, tôi biết bác không
phải họ Trần mà là họ Nguyễn, tên Phú. Nhưng tôi vẫn thấy bất ngờ khi biết
“xuất xứ” tên Trần Vũ của bác. Đạo diễn Minh Trí kể rằng cậu bé Phú sinh ở Nam
Định, thời nhỏ, cậu rất yếu, dặt dẹo, ốm đau thập tử nhất sinh liên miên đến
mức bà cụ thân sinh ra cậu thất vọng và bất lực đến mức đem cậu bé mấy tháng
tuổi thả trước Đền Trần mà khấn rằng nếu Thánh cho cậu sống thì cho mà không
thì cũng gửi lại Thánh! Nói rồi bà đi chợ. Cậu bé nằm ở cổng Đền, cho đến khi
bà mẹ đi chợ về vẫn thấy cậu ngọ nguậy chân tay. Bà ôm con về và biết rằng cậu
sẽ được sống! Và quả nhiên, cậu bé ốm yếu năm nào đã đi trên cõi trần suốt 85
năm qua! Chính cái cú sớm được “vùng vẫy giữa trần ai” ấy đã làm nên cái tên
Trần Vũ của bác sau này. Và cái tên ấy dường như cũng ấn định một số phận đời
và một sự nghiệp phim cho NSND- đạo diễn Trần Vũ. Bởi, ai dám khẳng định rằng
nếu vẫn là Nguyễn Phú thì cuộc đời bác lại không rẽ sang một ngả khác, đâu còn
để lại cho chúng ta một tên tuổi, một sự nghiệp điện ảnh như NSND Trần Vũ hôm
nay?