Tết này, NSƯT Mỹ Duyên sẽ tham gia hai vở kịch của Sân khấu Kịch
Idecaf, nhưng khác với mọi người, hơn hai tháng nay chị còn bận rộn với việc
xây nhà. Đây có lẽ là cái Tết đáng nhớ nhất vì ngoài ngôi nhà mới, bên cạnh chị
còn có một người đàn ông.
NSƯT Mỹ
Duyên
Gặp NSƯT Mỹ Duyên sau buổi tập kịch tại căn
nhà nhỏ của vợ chồng chị thuê trên đường Trần Hưng Đạo, Q.1, TPHCM. Căn nhà
chất đầy vật dụng được gói ghém cẩn thận. Những món đồ nội thất này chị đã sắm
sửa trong thời gian còn độc thân, sẽ được chuyển sang nhà mới ở Q. 8, TPHCM.
NSƯT Mỹ Duyên thanh minh: “Nhà bừa bộn quá, khi nào xây xong nhà mới sẽ xây
luôn”. Trên gương mặt rạng ngời hạnh phúc, chị ríu rít trò chuyện cởi mở cùng
chúng tôi về tình yêu và cuộc sống hiện tại của mình.
Gần đây chị thường chụp hình ngôi nhà đang xây
và khoe với đồng nghiệp. Ngôi nhà hẳn có ý nghĩa rất lớn đối với chị?
Thật lòng tôi chưa bao giờ nghĩ mình có được
nhà riêng. Bao nhiêu năm đi diễn không đủ mua nhà. Căn nhà này là tổ ấm của vợ
chồng tôi. Thời gian trước tôi an phận lắm, sống độc thân nên mọi việc sao cũng
được. Từ khi quyết định "Góp gạo thổi cơm", tôi mới có động lực kiếm
tiền nhiều hơn.
Trước đây chị khá kín tiếng trong chuyện tình
cảm riêng tư nhưng gần đây chị thường nói về người yêu. Điều gì khiến chị thay
đổi như thế?
Đúng là trước đây tôi không thích nói chuyện
tình cảm trên mặt báo vì muốn giữ cho mình một chút riêng tư. Tôi nghĩ khó tìm
được một người hợp tính. Tuy nhiên, có lẽ hiện tại tôi quá vui với hạnh phúc
của mình nên muốn chia sẻ cùng mọi người. Trên phim hay sân khấu, tính cách tôi
hồn nhiên, nhí nhảnh, còn ở ngoài đời khá nhút nhát và sống khép mình. Chính anh
đã làm cho tôi có cách nghĩ khác và thay đổi rất nhiều.
Mỹ
Duyên đã tìm được "một nửa" đích thực của đời mình
Chị có thể nói về ông xã và anh chị quen nhau
như thế nào?
Ông xã tôi tên Hoàng Công Phước, là Việt kiều
Đức. Anh và tôi bằng tuổi nhau. Anh làm việc trong một công ty truyền thông.
Chúng tôi quen nhau khi cộng tác trong cùng một chương trình truyền hình. Chính
anh là người mời tôi làm MC, nhưng được một thời gian, tôi từ chối vì công việc
mất nhiều thời gian và cơ hội để làm việc khác. Lúc còn làm MC trong công ty
với anh, tôi không muốn dính líu đến chuyện tình cảm vì không muốn mang tiếng
nhờ tình cảm mà tôi có công việc này. Đến khi không còn làm việc chung nữa, cả
hai mới đến với nhau.
Anh ấy đã tỏ tình với chị như thế nào, có lãng
mạn không?
Anh và tôi cảm mến nhau trước qua công việc.
Quen nhau trong hôm sinh nhật anh. Tôi thấy anh sống rất tình cảm và dễ cảm
thông với người khác. Anh không tỏ tình gì cả. Khi thân thiết anh chỉ nói xa
nói gần, hỏi tôi có nghĩ đến chuyện tương lai không? Lúc ấy, tôi chẳng dám hứa
hẹn gì cả vì chưa chắc chắn điều gì.
Lập gia đình khá muộn, có phải trước đây chị
quá kén chọn không?
Không phải đâu, tôi hoàn toàn không kén chọn
nhưng có lẽ để tìm được người làm trái tim mình rung động không phải dễ. Tôi
nghĩ một phần do tính cách khép kín nên những mối quan hệ của tôi bị hạn chế.
Tôi vốn cẩn thận và thường tính chuyện lâu dài nên hơi khó tìm người yêu. Thế
nhưng anh Phước đến với tôi không giống những người khác.
Mỹ
Duyên (thứ hai từ phải sang) cùng "ông xã" tương lai
và vợ
chồng nghệ sĩ Thúy Nga.
Điều gì ở anh cuốn hút chị?
Chưa bao giờ anh khen tôi điều gì. Chính vì
thế tôi luôn thấy rõ con người thật và những khuyết điểm của mình. Anh luôn tạo
cho tôi cảm giác yên tâm, tin tưởng. Trước anh tôi không cần phải cố tạo vẻ
hoàn thiện bề ngoài. Một yếu tố rất quan trọng nữa là chúng tôi rất hợp tính
nhau.
Hai người hợp tính nhau như thế nào?
Ngoài tính tình, cả hai hợp nhất chuyện ăn
uống. Tôi và anh đều thích món Âu do từng sống nhiều năm ở nước ngoài. Món gì
lạ, chúng tôi đều muốn thử. Anh là người nấu ăn giỏi và rất sáng tạo. Trong
cách sống, anh luôn muốn cải thiện. Với tôi, anh là người có tầm nhìn. Anh khắt
khe và luôn muốn tôi không ngừng học hỏi để phát triển hơn. Trước đây, tôi chỉ
nghĩ đến nghề của mình. Thế nhưng những buổi trò chuyện với anh giúp tôi khám
phá ra nhiều mặt khác trong cuộc sống.
Anh thường mua sách về nghệ thuật sống, nghệ
thuật giao tiếp để tôi đọc và rút kinh nghiệm cho bản thân. Tôi lại thích tiểu
thuyết, thế nên chỉ đọc vài trang là tôi thấy buồn ngủ không sao cưỡng lại
được. Tôi thường đùa bảo anh hay đọc rồi kể lại cho tôi nghe.
Gặp anh, chị có tin đó là duyên số?
Tôi từng nghĩ nếu không tìm được người hợp ý
thì sẽ tìm một đứa con. Các đồng nghiệp thấy tôi thui thủi một mình thường bảo:
"Kiếm một đứa trẻ cho vui cửa vui nhà, sau này có người chăm sóc lúc tuổi
già". Giờ đây, chuyện "single mom" (bà mẹ độc thân) không còn là
hiếm và xã hội cũng có cái nhìn thoáng hơn. Tuy nhiên, có con thì dễ nhưng tôi
không muốn nhìn con mình thiếu thốn tình cảm của một người cha. Tôi mong nó có
được tình cảm của gia đình thật trọn vẹn. Chính vì vậy mà tôi ngần ngại rồi may
mắn gặp được anh Phước, người rất tâm đầu ý hợp với tôi.
"Qua
Tết, tôi sẽ sang Đức một tháng để chính thức ra mắt họ hàng gia đình chồng và
hoàn tất giấy tờ đăng ký kết hôn tại Việt Nam"
Chưa chính thức trở thành vợ chồng nhưng anh
chị đã sống chung. Có phải đó là thời gian sống thử?
Chúng tôi không còn trẻ nên rất nghiêm túc
trong chuyện hôn nhân. Tôi nghĩ đăng ký kết hôn cũng chỉ là hình thức và thủ
tục giấy tờ. Chúng tôi đã trao nhẫn cho nhau và coi như là vợ chồng rồi. Qua
Tết, tôi sẽ sang Đức một tháng để chính thức ra mắt họ hàng gia đình chồng và
hoàn tất giấy tờ cho thủ tục đăng ký kết hôn tại Việt Nam.
Vì sao vậy? Bạn bè và người thân của chị không
có ý kiến gì sao?
Tổ chức lễ cưới phải mất rất nhiều thời gian
chuẩn bị. Hơn nữa, ba mẹ tôi không còn. Ba mẹ anh ở xa, lớn tuổi rồi nên chúng
tôi thấy chuyện tổ chức đám cưới không cần thiết. Vì nhiều lý do như thế nên
chúng tôi quyết định không tổ chức lễ cưới. Tuy nhiên nếu anh ấy muốn làm đám
cưới thì tôi cũng phải nghe theo thôi. Khi nào nhà xây xong, chúng tôi sẽ tổ
chức một bữa tiệc nhỏ thân mật, ấm cúng để mời vài người bạn thân, bạn bè đồng
nghiệp ở Sân khấu Kịch Idecaf đến chung vui, coi như là tiệc ra mặt. Như thế
đối với tôi là quá đủ rồi.
Lẽ nào chị không thích mặc áo cô dâu? Có phải
chị cố tình làm khác mọi người?
Tôi từng mặc áo cô dâu chụp ảnh rất nhiều lần
rồi nên không còn háo hức nữa. Nói đùa thôi, nhưng nếu tổ chức đám cưới chỉ để
mặc áo cô dâu thì tôi thấy không cần thiết. Khi nào có thời gian rảnh rỗi, vợ
chồng tôi sẽ đến studio chụp ảnh cưới. Như vậy cũng được mặc áo cưới rồi.
Chị cũng chuẩn bị kế hoạch làm mẹ ngay khi có
nhà mới?